THÁNG NGÀY HẠNH PHÚC BÊN BA

0
231
Hi bạn!
T
rong cuộc sống này chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng có những kỷ niệm thật đẹp, thật hạnh phúc bên người thân của mình.
Vậy ai trong gia đình là người bạn yêu thương và nhớ về nhiều nhất?
Điều gì làm bạn cảm thấy yêu quý họ đến vậy?
Kỷ niệm nào về người thân đó làm bạn hạnh phúc và nhớ mãi?
Câu trả lời của chúng ta có lẽ sẽ không giống nhau nhưng nếu bạn và tôi đều có được câu trả lời thì tôi chắc chắn với bạn rằng chúng ta đều là những con người thật hạnh phúc!
Tuổi thơ có ba bên cạnh là những tháng ngày hạnh phúc nhất của tôi. Ba trong kí ức của tôi là một người hiền lành, chịu khó, cơ cực và cũng vô cùng nóng tính. Ngoài việc đi biển ba còn nổi tiếng với nghề thợ mộc, ba biết đóng tất cả mọi thứ từ đóng ghe, xuồng cho đến bàn ghế, tủ, cửa…
Câu chuyện hôm nay tôi muốn kể với mọi người là câu chuyện thật của chính tôi và ba. Hôm nay, khi ba đã rời gia đình nhỏ của mình để về một nơi khác, đã 13 năm rồi tôi không được gặp ba nữa, tôi nhớ ba vô cùng và kí ức về những ngày thơ ấu bên ba lại hiện về trong tôi……….
Ngày đó, Tôi còn nhớ khi tôi bắt đầu lên sáu tuổi, mỗi lần ba có dịp ra thị xã Tuy Hòa để sắm sửa ngư cụ hay sửa chữa đồ thợ mộc ba đều chở tôi đi theo chơi.
Má không chịu vì ba đi bằng chiếc xe đạp cũ và nhà tôi ở cách thị xã tới hơn 20 cây số, má sợ tôi sẽ làm phiền ba và ba sẽ cực hơn. Nhưng vì thương và cưng chiều con gái út ba đã cố gắng thuyết phục má, nói mang tôi đi theo cho vui, cho có người nói chuyện dọc đường, cho tôi biết phố biết phường.
Cuối cùng tôi cũng được đi cùng ba. Làm sao có thể nói hết niềm vui sướng lúc đó bây giờ? Má nhanh chóng lựa cho tôi bộ quần áo đẹp nhất để lên đường.
Thế là ba đã chở tôi đi trên chiếc xe đạp ấy, đi mãi, đi mãi. Trên đường đi ba kể chuyện cho tôi nghe để tôi khỏi buồn ngủ và tôi cũng hát líu lo những bài hát ở lớp cho ba nghe, cả hai cha con cứ thế vượt qua biết bao nhiêu chặng đường, đi qua không biết bao nhiêu thôn xóm.
Tôi nhớ mình đã thật lạ lẫm và bồn chồn khi lần đầu tiên trong đời được thấy những đồng ruộng xanh ngắt, những con trâu đang cày bừa (vì tôi là dân thuần biển). Tôi cứ ríu rít hỏi ba về những điều xa lạ đó. Ba say sưa kể cho tôi nghe, nói cho tôi hiểu và không quên gửi kèm ánh mắt yêu thương, triều mến quay về phía sau lưng chỗ tôi ngồi.
Dẫu trời nắng nóng như đổ lửa, ba vẫn hiền hòa cười nói, còn chỉ cho tôi những “vũng nước thần kì” trên mặt đường nhựa để thu hút sự chú ý của tôi. Lúc đó tôi thực sự thích thú những vũng nước đó, vừa nhìn thấy đó nhưng khi tới gần đã chẳng còn gì. Và cuối cùng sau chặng đường dài, ba con tôi cũng đã đến nơi.
Tôi ngơ ngác ngước nhìn mọi thứ xung quanh – Tuy Hòa dù chưa sa hoa và sầm uất như Nha Trang hay Quy Nhơn nhưng với một đứa bé nhà quê như tôi thì như vậy cũng đã là quá đủ rồi.
Xe cộ tấp nập, nhà cửa san sát, còn có cả đèn giao thông và vỉa hè nửa chứ, “sao mà giống trong sách giáo khoa của mình thế không biết?” – Tôi chợt suy nghĩ vu vơ và cảm thấy rất vui dù vừa trải qua quãng đường dài ngồi trên yên sau xe đạp mà không có đệm lót.
Ba dắt tôi đi qua những con phố nhỏ, thấy tôi nhìn chằm vào nồi bánh bao, ba hiểu ý và mua cho tôi ăn – nhưng chỉ một cái. Vì gia đình tôi rất khó khăn, nếu không muốn nói thẳng là quá nghèo. Ba nhìn tôi ăn và cười hiền hậu hỏi nhỏ “ngon không con?”
Tôi trả lời ba và đưa ba ăn cùng nhưng ba từ chối, nhưng mà bánh bao to quá nên tôi ăn một mình cũng không hết được. Vậy là cuối cùng ba cũng đã được thưởng thức món bánh bao Tuy Hòa với tôi. Ăn xong ba dắt tôi tới tiệm sửa đồ mộc để sửa lại mấy cái cưa tay, đục, chàn, bạc…tiện thể mua thêm vài chi tiết máy cho Ghe nhỏ ở nhà.
Ngồi chờ hồi lâu nên tôi mệt mỏi và hơi buồn, mấy người trong tiệm đó hỏi ba sao đi xe đạp mà chở thêm tôi làm gì cho mệt cả cha lẫn con? Nhưng ba chỉ cười mà không trả lời. Ba xưa nay vốn rất kham khổ, tằn tiện vì gia cảnh nhưng hôm đó vì thương con nên số tiền má đưa đi còn dư ba không để dành đưa lại má như mọi hôm mà mua đồ ăn cho tôi.
Lúc đó còn nhỏ nên tôi tâm hồn ăn uống và cũng chẳng nghĩ ngợi gì về tiền bạc như ba má nên cứ thấy quà vặt lại đòi. Dù mới uống nước lọc ở tiệm mộc ra nhưng mới đi được một đoạn nhỏ khi nhìn thấy quán chè trái cây tôi lại láu lĩnh than khát nước.
Ba mới đầu không để ý nên tưởng tôi khát thật liền loay hoay tìm nước nhưng sau một lúc nhìn ngang ngó dọc ba đã hiểu thứ tôi muốn thực sự. Ba liền cười lớn và chọc tôi “khát nước mà ăn chè là sẽ càng khát hơn đó con, vậy nên chắc mình về luôn đi, khi nào có quán nước mình ghé dô ngen”. Vậy là tôi ậm ừ và chần chừ, vẻ mặt buồn, thất vọng.
Tự nhiên ba cười sảng khoái nói tiếp với tôi rằng “đúng là ăn chè thì sẽ càng khát nước nhưng uống xong mình có nước đá mà lo gì con ha”. Câu nói đó của ba làm tôi vỡ òa sung sướng và vui mừng khôn xiết, cái mặt tôi bỗng tươi tỉnh hẳn lên.
Vậy là 2 cha con vào quán ăn chè trái cây- cái món chè mà rất ngon nhưng cũng rất mắc, thời đó chỉ có người có tiền mới ăn thôi. Ôi, nó mới ngon, ngọt và mát làm sao! Ba con tôi ngồi ăn và kể chuyện thật là vui.
Sau đó chúng tôi lại tiếp tục hành trình dài trên chiếc xe đạp cộc cạch.

Ba vừa đi vừa giải thích cho tôi nghe cái ý nghĩa tên Phú Yên, Phú Lạc – điều mà tôi sẽ ghi nhớ mãi trong lòng như một cái gì đó mỗi khi nhớ về ba, về quê hương.
Ba đố tôi vì sao nó lại có tên như thế, tôi ngơ ngác và ba liền giải thích cho tôi nghe. Ba nói “Tên tỉnh mình Phú Yên có nghĩa: Phú là giàu có, Yên là bình an, yên vui; còn tên thôn Phú Lạc của mình thì Phú cũng có nghĩa là giàu có, trù phú và Lạc là an cư lạc nghiệp”.
Khi ấy tôi cũng hiểu được chút ít những gì ba nói, đường xa, ngược gió, cát bay mù mịt nhưng ba vẫn cố gắng đạp để về tới nhà trước buổi chiều. Ba bảo tôi hát cho ba nghe, hát xong ba còn hứa là tối nay còn lại ít tiền đó ba sẽ mua bánh tráng mè nướng cho anh em tôi ăn nhưng với điều kiện là không được mét với má.
Trời ơi, tôi cảm thấy mới hạnh phúc làm sao?
Trước giờ chưa bao giờ tôi lại được ăn nhiều đồ ngon như thế, với tôi lúc đó không còn gì sướng bằng. Nhưng khi về nhà, ba lại kể má nghe chuyện tôi lém lỉnh đòi ăn chè, má vừa buồn cười lại vừa trách yêu ba là không biết tiết kiệm gì hết. Còn tôi chỉ biết cười hùa theo.
Vì vui quá nên cuối cùng tôi cũng lỡ miệng mét má chuyện tối nay ba sẽ mua bánh mè cho mấy anh em ăn. Má chưa kịp nói gì ba đã nhanh miệng nói luôn lâu lâu để cho con nó ăn cho biết chứ tội.
Vậy là tối đó cả nhà tôi năm người cùng đi xem tivi ké, vừa xem vừa ăn bánh tráng mè và trò chuyện vui vẻ dưới làn gió đêm mát lành.
Thật vui và hạnh phúc biết bao!
Giờ đây khi nhìn lại, điều làm cho tôi thương ba và yêu ba nhất chính là tình yêu thương ba dành cho đứa con gái nhỏ của mình. Điều này làm tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào vì tôi đã từng có một người cha yêu thương mình đến vậy, kiên nhẫn và chịu khó để mang lại những điều tuyệt vời nhất cho con.
Và bỗng dưng tôi tự hỏi trên cuộc đời này, ngoài ba ra liệu có ai có thể đủ kiên nhẫn và yêu thương tôi để tình nguyện chở tôi đi lại con đường dài hơn 20 cây số mà năm xưa ba đã chở tôi đi qua trên chiếc xe đạp cộc cạch không? Tôi đang đi tìm cho mình một người như thế!
Tôi lại càng thấy mình thật may mắn vì được ba yêu thương đến vậy, dù trong điều kiện khó khăn vẫn không nề hà. Không như một số đứa bé khác, gia đình giàu có, xe cộ sẵn sàng nhưng lại không có được sự quan tâm, yêu thương thật sự từ người thân. Bị ba mẹ bỏ quên vì công việc, sự gắn kết tình cảm gia đình mờ nhạt, sự nồng ấm gia đình lại là những gì quá xa xôi.
Với sự chia sẻ này, tôi mong muốn được trải lòng với mọi người, để chúng ta có thể chia sẻ và mang lại những giá trị cuộc sống cho nhau.
Vậy nên dù bạn và tôi đang là ai thì cũng hãy biết sống vì gia đình thân yêu của mình bạn nhé!
Nếu có thể hãy chia sẻ về những người thân yêu của bạn với mọi người bạn nhé! Để chúng ta có thể hiểu và xích lại gần nhau hơn.
Cảm ơn sự quan tâm theo dõi của bạn!
Được viết bởi: Nguyễn Thị Thanh Sương

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here