SỨC MẠNH PHI THƯỜNG CỦA LÒNG THÀNH VÀ SỰ KIÊN ĐỊNH

0
460


Chào bạn!

Hôm trước mình có chia sẻ đến bạn chuyến lễ Phật du xuân đầu năm của mình tại chùa Thị Vải (Mỹ Xuân, Bà Rịa – Vũng Tàu). Và trong chuyến đi đó mình đã bắt gặp một hình ảnh thật cảm động và khiến mình vô cùng nể phục để rồi cho tới nay mình vẫn luôn nhớ về và thầm cảm ơn – hình ảnh một người đàn ông chân bị teo và co rút chinh phục đỉnh núi Thị Vải với 1.340 bậc cấp.
Chinh phục núi Thị Vải là mong muốn của nhiều du khách và Phật tử khi đến nơi đây bởi trên đỉnh núi là quần thể các kiến trúc Phật giáo với công trình chính là chùa Linh Sơn Bửu Thiền. Với 1340 bậc cấp, đỉnh núi là sự thử thách sức mạnh thể lực và ý chí của nhiều người. Tuy nhiên, không phải ai cũng thực hiện được mong muốn đó.
Với những người khỏe mạnh, bình thường thì việc trải qua được thử thách này đã khó, thậm chí có nhiều người còn “khuyên chân thành” những người mới bắt đầu nhập cuộc nên “quay đầu là bờ” bởi đường còn rất dài và họ tin những người khác cũng sẽ giống mình, không thể nào tới nơi được vì họ có sức khỏe tốt và cũng đã nuôi hy vọng nhưng không thành công thì người khác cũng thế thôi.
Với sự cố chấp và khát khao được lên đỉnh núi để chiêm ngưỡng cảnh đẹp tôi và bạn đồng hành của mình đã thành công. Tôi thực sự đã rất tự hào vì điều mình đạt được. Và nhờ lên tới nơi mà tôi đã thực sự được mở rộng tầm mắt theo đúng nghĩa đen.
Tôi như chợt giật mình vì trong số những người lên được chùa Tổ ngay đằng sau mình là một người đàn ông lam lũ bị liệt chân và di chuyển bằng cách chống hai tay để lết tới trước. Và rồi, lòng kiêu hãnh của tôi đã thực sự bị tan biến bởi tôi vừa biết rằng anh ấy cũng như những người khác trong Đạo tràng của mình vừa đi vừa cúi đầu lạy suốt chặng đường 1340 bậc cấp từ dưới chân núi lên tới đỉnh.
Tôi đã thực sự rất nể phục và không còn quan tâm đến mọi thứ xung quanh và bắt đầu tập trung quan sát con người mà tôi nghĩ thực sự rất phi thường ấy. Anh cũng mặc áo lam, cũng lạy Phật và cùng tiến về phí trước như mọi người trong đạo tràng của mình. Tuy nhiên, ngoài phương thức di chuyển ra thì gương mặt anh trông cũng thật khác biệt.
Ai đi một chặng đường dốc dài như vậy đều sẽ cảm thấy mệt mỏi, khát nước và có đôi khi tạm dừng chân để nghỉ mệt và than vãn. Thế nhưng, con người ấy thì không. Gương mặt anh cũng đổ mồ hôi và có vẻ nhợt nhạt, mệt mỏi như mọi người nhưng đôi mắt anh vẫn luôn hướng về Chùa Tổ. Nơi mà sư thầy của đạo tràng anh vẫn gọi vui để động viên các thành viên là “sắp đến Tây phương cực lạc”.
Theo từng nhịp trống đánh lên để làm hiệu lệnh: ngồi xuống, cúi đầu lạy, ngẩng đầu lên và đi tiếp. Đôi bàn tay anh vẫn chống đẩy không ngừng để nâng đôi chân tật nguyền của mình vừa đi tới phía trước và vừa lên những bậc cấp cao.
Cho tới khi đến nơi, anh vẫn thế – im lặng và dồn ánh nhìn của mình để chiêm ngưỡng những bức tượng Phật và lễ Phật. Tôi đã rất ngưỡng mộ anh và suýt khóc vì thấy thương cho anh, rất muốn lại gần để hỏi han và chia sẻ cũng như thể hiện sự mến phục. Nhưng rồi tôi sợ mọi người sẽ đổ hết sự chú ý vào anh ấy rồi lại bàn tán nên thôi.
Tôi chọn việc im lặng quan sát và ghi lại những hình ảnh mà với tôi nó thực sự có ý nghĩa để chi sẻ với nhiều người và giúp họ có được lòng kiên trì và vượt lên sự mặc cảm, hạn chế của mình để tiến về phía trước. Thế là tôi đã cố gắng chụp thật nhiều ảnh về quá trình chinh phục chùa Tổ của anh như các bạn đang xem.
Tuy nhiên, chặng đường xuống núi của anh mới thực sự là khó khăn lớn nhất mà anh sẽ phải tiếp tục đương đầu. Bởi khi đi lên, lực chống đẩy của đôi bàn tay sẽ dễ dàng hơn để lê chân, còn lúc xuống cấp thì sẽ rất dễ bị chúi đầu và mất thế. Nhưng tôi tin anh ấy rồi sẽ vượt qua một cách xuất sắc nhất.
Từ lúc đi chinh phục núi Thị Vải về, tôi luôn nhớ về hình ảnh con người ấy và lấy đó làm tấm gương, động lực cho mình để tiến về phía trước một cách không quá sợ hãi, than vãn như trước mà kiên nhẫn, từ từ và đặc biệt là phải làm bằng tất cả sự quyết tâm.
Mình chúc các bạn cũng sẽ học hỏi được những điều như thế từ câu chuyện có thật mà mình vừa chia sẻ nhé! Chúc các bạn luôn hạnh phúc và thành công.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here