HỌC BÍ QUYẾT LEO NÚI TỪ CHUYẾN LỄ PHẬT ĐẦU XUÂN

0
258
Núi Thị Vải từ trên cao nhìn xuống
Bạn thân mến!
Có thể nói mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm và là mùa của sự khởi đầu, mùa của sự sum họp, đoàn viên. Cứ mỗi độ xuân về đất trời lại ấm áp, muôn hoa đua nở và rung rinh theo gió, cây cối đâm chồi nảy lộc xanh mơn. Khiến cho lòng người cũng cảm thấy an vui và hoan hỷ.
Cũng giống như mọi năm, xuân này tôi tiếp tục đi lên núi lễ chùa. Và lần này, điểm đến mà tôi chọn đó chính là chùa Linh Sơn Bửu Thiền (hay còn gọi là núi Thị Vải bởi chùa nằm trên núi Thị Vải), thuộc xã Phú Mỹ, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.
Chùa ở đây có một vài đặc điểm khác biệt so với những ngôi chùa khác là chùa được chia ra ba phần nhỏ: một phần nằm dưới chân núi (Chùa Liên Đàm), chùa nằm lưng chừng núi (chùa Trung) và cuối cùng là nằm trên đỉnh núi (chùa Tổ). Ngôi chùa Tổ nằm trên đỉnh núi này là chùa chính, trung tâm.

Đường lên chùa Trung và chùa Tổ núi Thị Vải
Để đi từ phần chùa dưới chân núi lên đến đỉnh thì bạn sẽ trải qua một quãng đường khá dài với hơn 1340 bậc cấp bằng đá. Vì là chùa chính nên hầu hết những công trình quan trọng và những cảnh quan đẹp mắt chủ yếu tập trung trên đỉnh núi. Điều này tạo cho du khách và phật tử một thử thách cần để chinh phục.
Sáng hôm đó, hành trình chinh phục núi Thị Vải của tôi chỉ có một người bạn đồng hành là anh chàng Nguyễn Thanh Long bởi vì các cộng sự đều bận việc. Tuy nhiên, chúng tôi đã không hề bị cô đơn bởi hôm đó đúng vào ngày chủ nhật nên mọi người đi lễ chùa rất đông.
Bắt đầu nhập cuộc, tôi vừa vui vì sắp được bước vào một cuộc thử sức mới mà mình đã chuẩn bị tinh thần từ lâu. Nhưng bên cạnh đó tôi cũng hơi lo vì không có kinh nghiệm leo núi và trong lịch sử bản thân tôi đã từng bỏ cuộc khi chinh phục núi Bà Đen (Tây Ninh).

Nguyễn Thanh Long – người bạn đồng hành trên mọi nẻo đường
Song, “đi không há lẽ trở về không” (Hồ Xuân Hương) nên tôi quyết định sẽ cố gắng hết sức nhưng trong một tâm thế thật thoải mái như đi dã ngợi mà không mang tính hơn thua, bại – thắng. Nhập cuộc tôi hăng hái bước thật nhanh và tranh thủ ngắm chim muông, cây lá và tự nhủ sẽ làm được, song chưa đến 100 bậc đầu tôi đã cảm thấy rất mệt và hơi nghi ngờ về một thành tích đã mong đợi.
Tuy nhiên, rất may mắn là một số sư cô được nhà chùa cử ra ngồi dọc đường lên núi để hướng dẫn du khách và phật tử cách đi lên núi ít mất sức nhất. Sau khi làm theo, tôi thấy kết quả thật khác biệt và hiệu quả. Từ lúc áp dụng “bí kiếp” đó cho đến qua chùa Trung một quãng tôi vẫn chưa thấy mệt bằng 100 bậc cấp đầu tiên dưới chân núi.
Bí quyết mà các sư cô đã hướng dẫn tôi và mọi người đó là khi cần lên núi, với dạng bậc cấp bạn không nên đi thẳng mà nghiêng mình đi xéo kiểu hình zíc – zắc. Tức là bậc đầu nếu bạn đang ở bên trái thì lên bậc 2,3 chính giữa và đến bậc thứ 4 là bạn đã đứng bên phải và tiếp tục làm ngược lại ở những bậc tiếp theo.
Cách leo núi ít tốn sức nhất
Mới nghe qua bạn sẽ thấy hơi kì và có chút “cản trở giao thông” hay thậm chí là phải tốn nhiều sức hơn nhưng thực chất chúng ta đang tránh phải bước vuông góc một cách trực diện và liên tục với các bậc cấp. Còn khi nghiêng người đi xéo thì bước chân của bạn sẽ chỉ tạo ra góc nhọn nhẹ nhàng hơn.
Điều này cũng giống như bạn đang từ từ bước ra biển, để tránh bị sóng đập mạnh và ra khơi nhanh hơn bạn cần phải đi đường thẳng nhưng nghiêng người, còn nếu đi thẳng và quay mặt ra biển bạn sẽ bị sóng đập trực diện. nếu trường hợp gặp sóng lớn, mạnh chúng ta có thể sẽ bị đập dập phổi, tức lồng ngực.
Sau khi học và làm theo bí quyết đó, mình và bạn đồng hành đã không còn thấy mệt nhiều và chán nản như lúc đầu nữa. Trong khi đó, có một số bạn trẻ không làm theo đi lên tới chùa Trung đã bỏ cuộc ra về và không ngừng khuyên chúng tôi rằng đường lên đỉnh còn rất xa nên tốt nhất là hãy về ngay bây giờ kẻo lên xa hơn mà bỏ cuộc thì lại càng mệt.
Chúng tôi đã cảm ơn nhẹ rồi tiếp tục thấy hào hứng trong lòng và đi tiếp, rất nhanh chóng, chúng tôi đã lên được tới chùa Tổ. Một cảm giác thật tuyệt! Từ trên đỉnh núi nhìn xuống toàn cảnh những Khu công nghiệp, những cánh rừng bạt ngạt, những ngôi nhà san sát. Tất cả đều rất nhỏ bé và thật xinh đẹp được nằm gọn trong tầm mắt rồi hiện lên như thể chúng tôi đang xem bản đồ thực tế vậy.

Cảnh trên núi Tổ
Cảnh đẹp, gió mát, tranh thủ nghỉ mệt, nói chuyện phím rồi chụp ảnh để ghi lại khoảnh khắc tuyệt vời này. Sau đó, chúng tôi đã được thưởng thức cơm chùa nóng hổi và ngon lành. Vừa ăn vừa xem những đàn cá ham mồi nổi lên mặt nước, ngắm hồ sen rộng lớn và xanh mát giữa trời xuân. Một cảm giác bình yên và thanh tịnh đến lạ chiếm lấy khoảng không trong lòng tôi dù xung quanh mọi người vẫn đang nhộn nhịp.

Nguyễn Thị Thanh Sương thân chào bạn!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here