GÓC THƠ “Hoa muống biển”

0
659

Chào bạn!

Trong bản thân mỗi con người chúng ta chắc hẳn ai cũng có những góc riêng tư sâu thẳm trong tâm hồn. Những dòng suy nghĩ, những cảm nhận, suy tư về cuộc sống hằng ngày về những mối quan hệ, những con người, những sự kiện mà mình đã và đang trải qua. Và mình cũng vậy!

Mình thường hay chú ý rất chi tiết đến những điều hàng ngày trong cuộc sống nên có lúc dễ buồn, dễ vui với những sự buồn vui mà mọi người chưa cảm nhận hay để ý. Mỗi lần như vậy mình thường làm thơ để viết ra nỗi lòng của mình.

Bài thơ này nói về những lúc mình cảm giác tự ti về hình thức bên ngoài của mình và thỉnh thoảng nó lại lặp lại. hi. Mời bạn xem qua, biết đâu chúng ta lại cùng suy nghĩ !(?)

HOA MUỐNG BIỂN

Mẹ ơi mẹ! Sao tên con không đẹp?

Khiến sắc hương cũng mờ nhạt, tàn phai
So với ai con cũng chỉ đứng hai
Và mãi mãi chẳng ai thèm để ý.

Con chẳng có mùi hương đầy ma mị
Của Quỳnh hương hay của đóa Ngọc lan
Con lại không có được nét đoan trang
Và kiều diễm của Tường vy, Trinh nữ.

Con bé bỏng! đừng cố tìm phép thử
Để chiếu soi rồi so sánh người – ta
Bởi mỗi thứ khi đã được sinh ra
Là duy nhất, là riêng, là khác biệt.

Ở nơi con có những điều thật tuyệt
Dẫu mưa sa, nắng hạn vẫn không nề
Dẫu cát nóng hay bao lần bão biển
Dẫu đá cheo leo con vẫn mãi ngoan cường.

Đầy nhựa sống con vươn mình ra biển
Chắc dây đan, con bám bãi khô cằn
Nơi biển vắng con dệt lên sắc tím
Giữa nền xanh cây lá, đẹp vô cùng!

Con yêu dấu, đừng hờn trách mông lung
Sống trên đời, hơn nhau nhờ ý chí
Chữ sắc hương chỉ là điều mộng mị
Nhớ nghe con, hoa muống biển tình si!

……….Thanh Sương…..13/2/2014…….

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here