Home Blog Page 4

HOLLAND VILLAGE – ĐIỂM ĐẾN VĂN HÓA THÚ VỊ CHO BẠN TRẺ

0

LÀNG HÀ LAN – VẺ ĐẸP XỨ SỞ HOA TULIP

Nguyễn Thị Thanh Sương và bạn cùng thăm Làng Hà Lan
Chào bạn!
Cuộc sống chúng ta sẽ thật ý nghĩa biết bao nếu chúng ta không ngừng trải nghiệm, vui chơi và học hỏi, được hòa nhịp với cuộc sống xung quanh bạn nhỉ.
Vừa qua đã có một sự kiện thu hút rất nhiều bạn trẻ tham gia. Theo đó trên các trang mạng xã hội của nhiều người cũng đã ngập tràn các hình ảnh về sự kiện này – HOLLAND VILAGE (Ngôi làng Hà Lan).

Nguyễn Thị Thu Uyên
Đã thành thường lệ, hằng năm cứ vào cuối tháng 11 thì Ngày Hội Văn hóa Hà Lan với tên gọi thân thuộc “Làng Hà Lan” lại được diễn ra ở Sài Gòn.
Năm nay, Làng Hà Lan tiếp tục được tổ chức hoành tráng tại Công viên 23/9 từ ngày 22/11 đến ngày 1/12. Đây cũng là năm đầu tiên tôi tham gia chuỗi sự kiện này – một cảm giác tuyệt vời!
Tôi xin chia sẻ đến bạn những điều thú vị về ngôi làng này!

Nguyễn Thị Thanh Sương và bạn đi lấy sữa bò
Khởi đầu hành trình vào ngôi làng bạn sẽ đi qua khu vườn hoa Dalat Hasfarm với những bông hoa rực rỡ, xinh xắn mà khi nhìn vào bạn sẽ thấy một cảm giác nửa lạ nửa quen – Bạn sẽ thấy nó giống loài hoa râm bụt đỏ. Tuy nhiên, những đóa “râm bụt lai Tây” này to hơn, nhiều cánh hơn và cũng rất quý phái. Không biết có phải vì muốn tạo cảm giác gần gũi và tương đồng vậy mà người ta đưa loài hoa này làm loài hoa chủ đạo cho Làng Hà Lan không nhỉ?

Vườn hoa Dalat Hasfarm
Cũng ở ngay đầu làng bạn sẽ thấy khung cảnh ở đây giống như một phim trường thu nhỏ – một cảm giác rất thật. Giống như bạn đang đang đi trên một con phố nhỏ của Hà Lan giữa lòng Sài Gòn với những cửa hàng bách hóa, coffee và cửa hàng hoa nhỏ xinh, hiện đại, màu sắc nổi bật. Đây cũng chính là nơi chụp hình lý tưởng của các bạn trẻ. Dù trời nắng gắt nhưng các bạn vẫn tỏ ra rất thích thú với khung cảnh xinh đẹp, dễ thương và nhiều mới lạ rất đặc trưng của đất nước Hà Lan.

Một điều đặc biệt quan trọng mà Ban Tổ Chức đã chủ đích sắp xếp đó là xuyên suốt ngôi làng bạn sẽ được đi qua rất nhiều thương hiệu nổi tiếng Thế giới của sữa Dutch Lady – Cô gái Hà Lan, Bóng đèn Philips, nước xả Comfor, dầu nhớt Shell… Có thể nói đây là một cách quảng bá và khẳng định thương hiệu quốc gia vô cùng hiệu quả.
Một Philips – công nghệ ánh sáng được bài trí kĩ lưỡng và hoành tráng với màu sắc đặc trưng: xanh – trắng. Nằm giữa khu làng là khu vực thu hút được sự quan tâm của cán bạn trẻ và em nhỏ – nông trại bò sữa của Cô gái Hà Lan. Thật tuyệt vời với cảm giác được ngồi xuống vắt sữa bò bằng núm cao su và cho bò nhựa ăn cỏ thật.
Nào ta cùng vắt!
Đối diện với đó là Comfor và một số thương hiệu nổi tiếng khác. Chạy dài theo con đường làng là phong cách kiến trúc đặc trưng ở các thành phố lớn ở vùng đất Nê-đéc-lan như: Amsterdam, Delft, Zaanse
Bên cạnh đó là chuỗi quầy ẩm thực và quà lưu niệm. Tôi thật sự rất ấn tượng và thích thú với đôi giày gỗ – một loại giày truyền thống của người Hà Lan. Những đôi giày làm bằng gỗ được khoét rỗng bên trong rất trơn láng, màu sắc hài hòa.

giày gỗ Hà Lan
Có một điều rất đặc biệt nếu bạn xem kĩ đó là nếu như các món ăn vặt của người Việt Nam chủ yếu làm từ gạo thì hơn 90% các món ăn vặt được người Hà Lan giới thiệu và bán trong sự kiện đều được làm từ cá.
Nguyễn Thanh Long với thương hiệu sữa Dutch Lady
Dù đến 2 lần mà lần đầu là vào một buổi chiều mưa gió và lần sau lúc giữa trưa nóng bức khi các gian hàng đều nghỉ trưa nhưng với hai lần đi và trải nghiệm, chắp ghép lại với nhau tôi đã có thể phần nào hiểu hơn về văn hóa Hà Lan – đất nước dựa trên sự phát triển bền vững để tiến lên phía trước.

Nguyễn Thị Thanh Sương

NGUYỄN THANH LONG – CHÀNG TRAI ĐAM MÊ “BƯỞI CẶP”

2
Nguyễn Thanh Long là chuyên gia trong lĩnh vực quà tết độc đáo, anh luôn mang đến những món quà đẹp, độc lạ và chất lượng như Bưởi Hồ lô cho gia đình bạn mỗi dịp xuân về.
Nguyễn-Thanh-Long-với-Bưởi-Hồ-Lô-Tài-Lộc


Chào bạn.
Mình xin giới thiệu đến bạn một người anh, người bạn của mình đó là anh Nguyễn Thanh Long.
Anh Nguyễn Thanh Long vốn là dân ngành Hóa và đã từng làm trong Tập đoàn SCG của Thái Lan. Tuy nhiên, vì trót yêu kinh doanh nên anh đã bắt đầu dấn thân vào một môi trường mới đầy năng động, thử thách và sáng tạo.

Nguyễn Thanh Long khởi nghiệp với những gì anh cho là đơn giản nhưng giá trị nhất. Hiện nay anh đang kinh doanh một loại sản phẩm rất độc đáo đó là Bưởi Hồ lô Tài Lộc. Sản phẩm Bưởi Hồ lô của anh ấn tượng ở chỗ loại bưởi này là Bưởi Năm Roi được những người nông dân miền Tây uốn ép, “phù phép” thành hình Hồ lô – một biểu tượng của sự may mắn, sung túc.

Đặc biệt hơn nữa, trên những quả bưởi này có nổi lên chữ “TÀI” và “LỘC”, tạo thành một cặp đôi dễ thương, độc đáo, lạ mắt và mang lại sự no đủ, phúc lộc, may mắn và giàu sang đến cho gia đình bạn vào mỗi dịp xuân về. Với Bưởi Hồ Lô Tài Lộc, bạn vừa có thể chưng lên bàn thờ tổ tiên, bàn thờ Phật dịp đầu xuân như một sự biết ơn, hiếu lễ vừa có thể mang lại một không khí mới mẻ, độc đáo cho ngày xuân.

Sẽ thật tuyệt vời nếu bạn mang đến cho người khác những giá trị mới tốt đẹp và qua đó bày tỏ được tấm lòng của mình. Bạn có thể dâng hương lễ Phật, biếu Chùa để món quà này được nhiều người có dịp chiêm ngưỡng, vừa thể hiện được sự thành tâm và ngưỡng đạo của mình.

Hơn nữa bạn cũng có thể làm món quà tết độc đáo để tặng cho những người mà mình yêu quý. Món quà vừa mang đậm nét dân dã truyền thống, thể hiện được sự tinh tế và thanh khiết, lại vừa mới mẻ, sang trọng và may mắn sẽ là một món quà đầy ý nghĩa đấy bạn nhỉ.
Mặc dù là một người còn khá trẻ về tuổi đời và tuổi nghề kinh doanh nhưng bằng sự nhiệt huyết, năng động, chịu khó và ham học hỏi từ mọi người – đặc biệt là ở những người thành công nên anh Nguyễn Thanh Long đã gặt hái được những thành công nhất định trên con đường mới của mình.

Bằng sự chân tình, vui vẻ, mong muốn được chia sẻ những giá trị tốt đẹp đến với mọi người anh đã được rất nhiều anh chị em doanh nhân yêu mến, đánh giá cao và tin tưởng, kết thân rồi truyền đạt kinh nghiệm.
Chỉ trong thời gian ngắn, anh đã tạo dựng được cho mình những mối quan hệ rộng lớn, bền chặt và không ít trong số đó là những mối quan hệ tốt đẹp mà xuất phát từ bạn bè thành đối tác.

Nguyễn Thanh Long không chỉ là một nhà chuyên cung cấp Bưởi Hồ Lô trên toàn quốc mà hiện tại anh còn là chủ sáng lập thương hiệu THẦN TÀI NHỎ với các sản phẩm về sức khỏelàm đẹp bằng tự nhiên như Tinh bột nghệ, Phật thủ
Chúc anh Nguyễn Thanh Long sẽ luôn hạnh phúc và thành công trong cuộc sống!
Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm thông tin về anh Nguyễn Thanh Long để hợp tác kinh doanh hoặc kết nối chia sẻ bạn có thể truy cập

THÁNG NGÀY HẠNH PHÚC BÊN BA

0
Hi bạn!
T
rong cuộc sống này chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng có những kỷ niệm thật đẹp, thật hạnh phúc bên người thân của mình.
Vậy ai trong gia đình là người bạn yêu thương và nhớ về nhiều nhất?
Điều gì làm bạn cảm thấy yêu quý họ đến vậy?
Kỷ niệm nào về người thân đó làm bạn hạnh phúc và nhớ mãi?
Câu trả lời của chúng ta có lẽ sẽ không giống nhau nhưng nếu bạn và tôi đều có được câu trả lời thì tôi chắc chắn với bạn rằng chúng ta đều là những con người thật hạnh phúc!
Tuổi thơ có ba bên cạnh là những tháng ngày hạnh phúc nhất của tôi. Ba trong kí ức của tôi là một người hiền lành, chịu khó, cơ cực và cũng vô cùng nóng tính. Ngoài việc đi biển ba còn nổi tiếng với nghề thợ mộc, ba biết đóng tất cả mọi thứ từ đóng ghe, xuồng cho đến bàn ghế, tủ, cửa…
Câu chuyện hôm nay tôi muốn kể với mọi người là câu chuyện thật của chính tôi và ba. Hôm nay, khi ba đã rời gia đình nhỏ của mình để về một nơi khác, đã 13 năm rồi tôi không được gặp ba nữa, tôi nhớ ba vô cùng và kí ức về những ngày thơ ấu bên ba lại hiện về trong tôi……….
Ngày đó, Tôi còn nhớ khi tôi bắt đầu lên sáu tuổi, mỗi lần ba có dịp ra thị xã Tuy Hòa để sắm sửa ngư cụ hay sửa chữa đồ thợ mộc ba đều chở tôi đi theo chơi.
Má không chịu vì ba đi bằng chiếc xe đạp cũ và nhà tôi ở cách thị xã tới hơn 20 cây số, má sợ tôi sẽ làm phiền ba và ba sẽ cực hơn. Nhưng vì thương và cưng chiều con gái út ba đã cố gắng thuyết phục má, nói mang tôi đi theo cho vui, cho có người nói chuyện dọc đường, cho tôi biết phố biết phường.
Cuối cùng tôi cũng được đi cùng ba. Làm sao có thể nói hết niềm vui sướng lúc đó bây giờ? Má nhanh chóng lựa cho tôi bộ quần áo đẹp nhất để lên đường.
Thế là ba đã chở tôi đi trên chiếc xe đạp ấy, đi mãi, đi mãi. Trên đường đi ba kể chuyện cho tôi nghe để tôi khỏi buồn ngủ và tôi cũng hát líu lo những bài hát ở lớp cho ba nghe, cả hai cha con cứ thế vượt qua biết bao nhiêu chặng đường, đi qua không biết bao nhiêu thôn xóm.
Tôi nhớ mình đã thật lạ lẫm và bồn chồn khi lần đầu tiên trong đời được thấy những đồng ruộng xanh ngắt, những con trâu đang cày bừa (vì tôi là dân thuần biển). Tôi cứ ríu rít hỏi ba về những điều xa lạ đó. Ba say sưa kể cho tôi nghe, nói cho tôi hiểu và không quên gửi kèm ánh mắt yêu thương, triều mến quay về phía sau lưng chỗ tôi ngồi.
Dẫu trời nắng nóng như đổ lửa, ba vẫn hiền hòa cười nói, còn chỉ cho tôi những “vũng nước thần kì” trên mặt đường nhựa để thu hút sự chú ý của tôi. Lúc đó tôi thực sự thích thú những vũng nước đó, vừa nhìn thấy đó nhưng khi tới gần đã chẳng còn gì. Và cuối cùng sau chặng đường dài, ba con tôi cũng đã đến nơi.
Tôi ngơ ngác ngước nhìn mọi thứ xung quanh – Tuy Hòa dù chưa sa hoa và sầm uất như Nha Trang hay Quy Nhơn nhưng với một đứa bé nhà quê như tôi thì như vậy cũng đã là quá đủ rồi.
Xe cộ tấp nập, nhà cửa san sát, còn có cả đèn giao thông và vỉa hè nửa chứ, “sao mà giống trong sách giáo khoa của mình thế không biết?” – Tôi chợt suy nghĩ vu vơ và cảm thấy rất vui dù vừa trải qua quãng đường dài ngồi trên yên sau xe đạp mà không có đệm lót.
Ba dắt tôi đi qua những con phố nhỏ, thấy tôi nhìn chằm vào nồi bánh bao, ba hiểu ý và mua cho tôi ăn – nhưng chỉ một cái. Vì gia đình tôi rất khó khăn, nếu không muốn nói thẳng là quá nghèo. Ba nhìn tôi ăn và cười hiền hậu hỏi nhỏ “ngon không con?”
Tôi trả lời ba và đưa ba ăn cùng nhưng ba từ chối, nhưng mà bánh bao to quá nên tôi ăn một mình cũng không hết được. Vậy là cuối cùng ba cũng đã được thưởng thức món bánh bao Tuy Hòa với tôi. Ăn xong ba dắt tôi tới tiệm sửa đồ mộc để sửa lại mấy cái cưa tay, đục, chàn, bạc…tiện thể mua thêm vài chi tiết máy cho Ghe nhỏ ở nhà.
Ngồi chờ hồi lâu nên tôi mệt mỏi và hơi buồn, mấy người trong tiệm đó hỏi ba sao đi xe đạp mà chở thêm tôi làm gì cho mệt cả cha lẫn con? Nhưng ba chỉ cười mà không trả lời. Ba xưa nay vốn rất kham khổ, tằn tiện vì gia cảnh nhưng hôm đó vì thương con nên số tiền má đưa đi còn dư ba không để dành đưa lại má như mọi hôm mà mua đồ ăn cho tôi.
Lúc đó còn nhỏ nên tôi tâm hồn ăn uống và cũng chẳng nghĩ ngợi gì về tiền bạc như ba má nên cứ thấy quà vặt lại đòi. Dù mới uống nước lọc ở tiệm mộc ra nhưng mới đi được một đoạn nhỏ khi nhìn thấy quán chè trái cây tôi lại láu lĩnh than khát nước.
Ba mới đầu không để ý nên tưởng tôi khát thật liền loay hoay tìm nước nhưng sau một lúc nhìn ngang ngó dọc ba đã hiểu thứ tôi muốn thực sự. Ba liền cười lớn và chọc tôi “khát nước mà ăn chè là sẽ càng khát hơn đó con, vậy nên chắc mình về luôn đi, khi nào có quán nước mình ghé dô ngen”. Vậy là tôi ậm ừ và chần chừ, vẻ mặt buồn, thất vọng.
Tự nhiên ba cười sảng khoái nói tiếp với tôi rằng “đúng là ăn chè thì sẽ càng khát nước nhưng uống xong mình có nước đá mà lo gì con ha”. Câu nói đó của ba làm tôi vỡ òa sung sướng và vui mừng khôn xiết, cái mặt tôi bỗng tươi tỉnh hẳn lên.
Vậy là 2 cha con vào quán ăn chè trái cây- cái món chè mà rất ngon nhưng cũng rất mắc, thời đó chỉ có người có tiền mới ăn thôi. Ôi, nó mới ngon, ngọt và mát làm sao! Ba con tôi ngồi ăn và kể chuyện thật là vui.
Sau đó chúng tôi lại tiếp tục hành trình dài trên chiếc xe đạp cộc cạch.

Ba vừa đi vừa giải thích cho tôi nghe cái ý nghĩa tên Phú Yên, Phú Lạc – điều mà tôi sẽ ghi nhớ mãi trong lòng như một cái gì đó mỗi khi nhớ về ba, về quê hương.
Ba đố tôi vì sao nó lại có tên như thế, tôi ngơ ngác và ba liền giải thích cho tôi nghe. Ba nói “Tên tỉnh mình Phú Yên có nghĩa: Phú là giàu có, Yên là bình an, yên vui; còn tên thôn Phú Lạc của mình thì Phú cũng có nghĩa là giàu có, trù phú và Lạc là an cư lạc nghiệp”.
Khi ấy tôi cũng hiểu được chút ít những gì ba nói, đường xa, ngược gió, cát bay mù mịt nhưng ba vẫn cố gắng đạp để về tới nhà trước buổi chiều. Ba bảo tôi hát cho ba nghe, hát xong ba còn hứa là tối nay còn lại ít tiền đó ba sẽ mua bánh tráng mè nướng cho anh em tôi ăn nhưng với điều kiện là không được mét với má.
Trời ơi, tôi cảm thấy mới hạnh phúc làm sao?
Trước giờ chưa bao giờ tôi lại được ăn nhiều đồ ngon như thế, với tôi lúc đó không còn gì sướng bằng. Nhưng khi về nhà, ba lại kể má nghe chuyện tôi lém lỉnh đòi ăn chè, má vừa buồn cười lại vừa trách yêu ba là không biết tiết kiệm gì hết. Còn tôi chỉ biết cười hùa theo.
Vì vui quá nên cuối cùng tôi cũng lỡ miệng mét má chuyện tối nay ba sẽ mua bánh mè cho mấy anh em ăn. Má chưa kịp nói gì ba đã nhanh miệng nói luôn lâu lâu để cho con nó ăn cho biết chứ tội.
Vậy là tối đó cả nhà tôi năm người cùng đi xem tivi ké, vừa xem vừa ăn bánh tráng mè và trò chuyện vui vẻ dưới làn gió đêm mát lành.
Thật vui và hạnh phúc biết bao!
Giờ đây khi nhìn lại, điều làm cho tôi thương ba và yêu ba nhất chính là tình yêu thương ba dành cho đứa con gái nhỏ của mình. Điều này làm tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào vì tôi đã từng có một người cha yêu thương mình đến vậy, kiên nhẫn và chịu khó để mang lại những điều tuyệt vời nhất cho con.
Và bỗng dưng tôi tự hỏi trên cuộc đời này, ngoài ba ra liệu có ai có thể đủ kiên nhẫn và yêu thương tôi để tình nguyện chở tôi đi lại con đường dài hơn 20 cây số mà năm xưa ba đã chở tôi đi qua trên chiếc xe đạp cộc cạch không? Tôi đang đi tìm cho mình một người như thế!
Tôi lại càng thấy mình thật may mắn vì được ba yêu thương đến vậy, dù trong điều kiện khó khăn vẫn không nề hà. Không như một số đứa bé khác, gia đình giàu có, xe cộ sẵn sàng nhưng lại không có được sự quan tâm, yêu thương thật sự từ người thân. Bị ba mẹ bỏ quên vì công việc, sự gắn kết tình cảm gia đình mờ nhạt, sự nồng ấm gia đình lại là những gì quá xa xôi.
Với sự chia sẻ này, tôi mong muốn được trải lòng với mọi người, để chúng ta có thể chia sẻ và mang lại những giá trị cuộc sống cho nhau.
Vậy nên dù bạn và tôi đang là ai thì cũng hãy biết sống vì gia đình thân yêu của mình bạn nhé!
Nếu có thể hãy chia sẻ về những người thân yêu của bạn với mọi người bạn nhé! Để chúng ta có thể hiểu và xích lại gần nhau hơn.
Cảm ơn sự quan tâm theo dõi của bạn!
Được viết bởi: Nguyễn Thị Thanh Sương