Home Blog Page 3

SỨC MẠNH PHI THƯỜNG CỦA LÒNG THÀNH VÀ SỰ KIÊN ĐỊNH

0


Chào bạn!

Hôm trước mình có chia sẻ đến bạn chuyến lễ Phật du xuân đầu năm của mình tại chùa Thị Vải (Mỹ Xuân, Bà Rịa – Vũng Tàu). Và trong chuyến đi đó mình đã bắt gặp một hình ảnh thật cảm động và khiến mình vô cùng nể phục để rồi cho tới nay mình vẫn luôn nhớ về và thầm cảm ơn – hình ảnh một người đàn ông chân bị teo và co rút chinh phục đỉnh núi Thị Vải với 1.340 bậc cấp.
Chinh phục núi Thị Vải là mong muốn của nhiều du khách và Phật tử khi đến nơi đây bởi trên đỉnh núi là quần thể các kiến trúc Phật giáo với công trình chính là chùa Linh Sơn Bửu Thiền. Với 1340 bậc cấp, đỉnh núi là sự thử thách sức mạnh thể lực và ý chí của nhiều người. Tuy nhiên, không phải ai cũng thực hiện được mong muốn đó.
Với những người khỏe mạnh, bình thường thì việc trải qua được thử thách này đã khó, thậm chí có nhiều người còn “khuyên chân thành” những người mới bắt đầu nhập cuộc nên “quay đầu là bờ” bởi đường còn rất dài và họ tin những người khác cũng sẽ giống mình, không thể nào tới nơi được vì họ có sức khỏe tốt và cũng đã nuôi hy vọng nhưng không thành công thì người khác cũng thế thôi.
Với sự cố chấp và khát khao được lên đỉnh núi để chiêm ngưỡng cảnh đẹp tôi và bạn đồng hành của mình đã thành công. Tôi thực sự đã rất tự hào vì điều mình đạt được. Và nhờ lên tới nơi mà tôi đã thực sự được mở rộng tầm mắt theo đúng nghĩa đen.
Tôi như chợt giật mình vì trong số những người lên được chùa Tổ ngay đằng sau mình là một người đàn ông lam lũ bị liệt chân và di chuyển bằng cách chống hai tay để lết tới trước. Và rồi, lòng kiêu hãnh của tôi đã thực sự bị tan biến bởi tôi vừa biết rằng anh ấy cũng như những người khác trong Đạo tràng của mình vừa đi vừa cúi đầu lạy suốt chặng đường 1340 bậc cấp từ dưới chân núi lên tới đỉnh.
Tôi đã thực sự rất nể phục và không còn quan tâm đến mọi thứ xung quanh và bắt đầu tập trung quan sát con người mà tôi nghĩ thực sự rất phi thường ấy. Anh cũng mặc áo lam, cũng lạy Phật và cùng tiến về phí trước như mọi người trong đạo tràng của mình. Tuy nhiên, ngoài phương thức di chuyển ra thì gương mặt anh trông cũng thật khác biệt.
Ai đi một chặng đường dốc dài như vậy đều sẽ cảm thấy mệt mỏi, khát nước và có đôi khi tạm dừng chân để nghỉ mệt và than vãn. Thế nhưng, con người ấy thì không. Gương mặt anh cũng đổ mồ hôi và có vẻ nhợt nhạt, mệt mỏi như mọi người nhưng đôi mắt anh vẫn luôn hướng về Chùa Tổ. Nơi mà sư thầy của đạo tràng anh vẫn gọi vui để động viên các thành viên là “sắp đến Tây phương cực lạc”.
Theo từng nhịp trống đánh lên để làm hiệu lệnh: ngồi xuống, cúi đầu lạy, ngẩng đầu lên và đi tiếp. Đôi bàn tay anh vẫn chống đẩy không ngừng để nâng đôi chân tật nguyền của mình vừa đi tới phía trước và vừa lên những bậc cấp cao.
Cho tới khi đến nơi, anh vẫn thế – im lặng và dồn ánh nhìn của mình để chiêm ngưỡng những bức tượng Phật và lễ Phật. Tôi đã rất ngưỡng mộ anh và suýt khóc vì thấy thương cho anh, rất muốn lại gần để hỏi han và chia sẻ cũng như thể hiện sự mến phục. Nhưng rồi tôi sợ mọi người sẽ đổ hết sự chú ý vào anh ấy rồi lại bàn tán nên thôi.
Tôi chọn việc im lặng quan sát và ghi lại những hình ảnh mà với tôi nó thực sự có ý nghĩa để chi sẻ với nhiều người và giúp họ có được lòng kiên trì và vượt lên sự mặc cảm, hạn chế của mình để tiến về phía trước. Thế là tôi đã cố gắng chụp thật nhiều ảnh về quá trình chinh phục chùa Tổ của anh như các bạn đang xem.
Tuy nhiên, chặng đường xuống núi của anh mới thực sự là khó khăn lớn nhất mà anh sẽ phải tiếp tục đương đầu. Bởi khi đi lên, lực chống đẩy của đôi bàn tay sẽ dễ dàng hơn để lê chân, còn lúc xuống cấp thì sẽ rất dễ bị chúi đầu và mất thế. Nhưng tôi tin anh ấy rồi sẽ vượt qua một cách xuất sắc nhất.
Từ lúc đi chinh phục núi Thị Vải về, tôi luôn nhớ về hình ảnh con người ấy và lấy đó làm tấm gương, động lực cho mình để tiến về phía trước một cách không quá sợ hãi, than vãn như trước mà kiên nhẫn, từ từ và đặc biệt là phải làm bằng tất cả sự quyết tâm.
Mình chúc các bạn cũng sẽ học hỏi được những điều như thế từ câu chuyện có thật mà mình vừa chia sẻ nhé! Chúc các bạn luôn hạnh phúc và thành công.

HỌC BÍ QUYẾT LEO NÚI TỪ CHUYẾN LỄ PHẬT ĐẦU XUÂN

0
Núi Thị Vải từ trên cao nhìn xuống
Bạn thân mến!
Có thể nói mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm và là mùa của sự khởi đầu, mùa của sự sum họp, đoàn viên. Cứ mỗi độ xuân về đất trời lại ấm áp, muôn hoa đua nở và rung rinh theo gió, cây cối đâm chồi nảy lộc xanh mơn. Khiến cho lòng người cũng cảm thấy an vui và hoan hỷ.
Cũng giống như mọi năm, xuân này tôi tiếp tục đi lên núi lễ chùa. Và lần này, điểm đến mà tôi chọn đó chính là chùa Linh Sơn Bửu Thiền (hay còn gọi là núi Thị Vải bởi chùa nằm trên núi Thị Vải), thuộc xã Phú Mỹ, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.
Chùa ở đây có một vài đặc điểm khác biệt so với những ngôi chùa khác là chùa được chia ra ba phần nhỏ: một phần nằm dưới chân núi (Chùa Liên Đàm), chùa nằm lưng chừng núi (chùa Trung) và cuối cùng là nằm trên đỉnh núi (chùa Tổ). Ngôi chùa Tổ nằm trên đỉnh núi này là chùa chính, trung tâm.

Đường lên chùa Trung và chùa Tổ núi Thị Vải
Để đi từ phần chùa dưới chân núi lên đến đỉnh thì bạn sẽ trải qua một quãng đường khá dài với hơn 1340 bậc cấp bằng đá. Vì là chùa chính nên hầu hết những công trình quan trọng và những cảnh quan đẹp mắt chủ yếu tập trung trên đỉnh núi. Điều này tạo cho du khách và phật tử một thử thách cần để chinh phục.
Sáng hôm đó, hành trình chinh phục núi Thị Vải của tôi chỉ có một người bạn đồng hành là anh chàng Nguyễn Thanh Long bởi vì các cộng sự đều bận việc. Tuy nhiên, chúng tôi đã không hề bị cô đơn bởi hôm đó đúng vào ngày chủ nhật nên mọi người đi lễ chùa rất đông.
Bắt đầu nhập cuộc, tôi vừa vui vì sắp được bước vào một cuộc thử sức mới mà mình đã chuẩn bị tinh thần từ lâu. Nhưng bên cạnh đó tôi cũng hơi lo vì không có kinh nghiệm leo núi và trong lịch sử bản thân tôi đã từng bỏ cuộc khi chinh phục núi Bà Đen (Tây Ninh).

Nguyễn Thanh Long – người bạn đồng hành trên mọi nẻo đường
Song, “đi không há lẽ trở về không” (Hồ Xuân Hương) nên tôi quyết định sẽ cố gắng hết sức nhưng trong một tâm thế thật thoải mái như đi dã ngợi mà không mang tính hơn thua, bại – thắng. Nhập cuộc tôi hăng hái bước thật nhanh và tranh thủ ngắm chim muông, cây lá và tự nhủ sẽ làm được, song chưa đến 100 bậc đầu tôi đã cảm thấy rất mệt và hơi nghi ngờ về một thành tích đã mong đợi.
Tuy nhiên, rất may mắn là một số sư cô được nhà chùa cử ra ngồi dọc đường lên núi để hướng dẫn du khách và phật tử cách đi lên núi ít mất sức nhất. Sau khi làm theo, tôi thấy kết quả thật khác biệt và hiệu quả. Từ lúc áp dụng “bí kiếp” đó cho đến qua chùa Trung một quãng tôi vẫn chưa thấy mệt bằng 100 bậc cấp đầu tiên dưới chân núi.
Bí quyết mà các sư cô đã hướng dẫn tôi và mọi người đó là khi cần lên núi, với dạng bậc cấp bạn không nên đi thẳng mà nghiêng mình đi xéo kiểu hình zíc – zắc. Tức là bậc đầu nếu bạn đang ở bên trái thì lên bậc 2,3 chính giữa và đến bậc thứ 4 là bạn đã đứng bên phải và tiếp tục làm ngược lại ở những bậc tiếp theo.
Cách leo núi ít tốn sức nhất
Mới nghe qua bạn sẽ thấy hơi kì và có chút “cản trở giao thông” hay thậm chí là phải tốn nhiều sức hơn nhưng thực chất chúng ta đang tránh phải bước vuông góc một cách trực diện và liên tục với các bậc cấp. Còn khi nghiêng người đi xéo thì bước chân của bạn sẽ chỉ tạo ra góc nhọn nhẹ nhàng hơn.
Điều này cũng giống như bạn đang từ từ bước ra biển, để tránh bị sóng đập mạnh và ra khơi nhanh hơn bạn cần phải đi đường thẳng nhưng nghiêng người, còn nếu đi thẳng và quay mặt ra biển bạn sẽ bị sóng đập trực diện. nếu trường hợp gặp sóng lớn, mạnh chúng ta có thể sẽ bị đập dập phổi, tức lồng ngực.
Sau khi học và làm theo bí quyết đó, mình và bạn đồng hành đã không còn thấy mệt nhiều và chán nản như lúc đầu nữa. Trong khi đó, có một số bạn trẻ không làm theo đi lên tới chùa Trung đã bỏ cuộc ra về và không ngừng khuyên chúng tôi rằng đường lên đỉnh còn rất xa nên tốt nhất là hãy về ngay bây giờ kẻo lên xa hơn mà bỏ cuộc thì lại càng mệt.
Chúng tôi đã cảm ơn nhẹ rồi tiếp tục thấy hào hứng trong lòng và đi tiếp, rất nhanh chóng, chúng tôi đã lên được tới chùa Tổ. Một cảm giác thật tuyệt! Từ trên đỉnh núi nhìn xuống toàn cảnh những Khu công nghiệp, những cánh rừng bạt ngạt, những ngôi nhà san sát. Tất cả đều rất nhỏ bé và thật xinh đẹp được nằm gọn trong tầm mắt rồi hiện lên như thể chúng tôi đang xem bản đồ thực tế vậy.

Cảnh trên núi Tổ
Cảnh đẹp, gió mát, tranh thủ nghỉ mệt, nói chuyện phím rồi chụp ảnh để ghi lại khoảnh khắc tuyệt vời này. Sau đó, chúng tôi đã được thưởng thức cơm chùa nóng hổi và ngon lành. Vừa ăn vừa xem những đàn cá ham mồi nổi lên mặt nước, ngắm hồ sen rộng lớn và xanh mát giữa trời xuân. Một cảm giác bình yên và thanh tịnh đến lạ chiếm lấy khoảng không trong lòng tôi dù xung quanh mọi người vẫn đang nhộn nhịp.

Nguyễn Thị Thanh Sương thân chào bạn!

MỪNG 8/3 – MÙA HẠNH PHÚC “ĐẦU TIÊN”

0

Bạn thân mến!

Hôm nay đã là ngày Quốc tế Phụ nữ – mùng 8/3 – ngày mà tất cả những người phụ nữ trên Thế giới đều được quan tâm một cách đặc biệt. Là con gái, tôi xin chúc tất cả chúng ta: những người bà, người mẹ và các chị em sẽ có một mùa 8/3 thật ý nghĩa, hạnh phúc và bình an.
Từ mấy hôm nay, cái không khí đón mừng ngày 8/3 đã nóng hầm hập và trở thành chủ đề sôi nổi trên các trang mạng xã hội. Và tôi nhận thấy rằng có khá nhiều bạn trẻ háo hức đến ngày này để được thể hiện tình cảm của mình với người yêu còn một số bạn nữ lại mong muốn được đi chơi và ở bên người yêu.
Còn với tôi, đã từ rất lâu kể từ ngày bắt đầu rời quê vào Sài Gòn học tập cho đến khi ra trường rồi ở lại thành phố nhộn nhịp này làm việc thì cũng là chừng ấy năm vào những ngày như 8/3 hay 20/10 tôi không được ở cạnh mẹ. Thế nên mùa 8/3 năm nay khi có mẹ ở bên tôi đã tận dụng tối đa khoảng thời gian quý giá đó để tâm sự và làm trò cho mẹ vui.
Nguyễn Thị Thanh Sương mừng mẹ ngày 8/3
Để chuẩn bị cho mùa yêu thương đặc biệt này, từ mấy ngày trước tôi đã đưa mẹ đi chơi ở Công viên văn hóa Đầm Sen và có một vài sự kiện nho nhỏ dành cho mẹ.
Nhưng rồi chiều tối hôm qua mẹ bắt đầu bị đau dạ dày và mệt, vội mua thuốc cho mẹ uống nhưng hồi lâu sau vẫn chưa bớt, nhìn mẹ đau mà không làm được gì khiến tôi thấy thương mẹ vô cùng và tôi chợt suy nghĩ về nỗi lòng thương con của mẹ cha.
Gác lại mọi việc đến nằm kề bên mẹ để hỏi han, chăm sóc. Lâu sau thấy mẹ nói đã bớt đau và ngủ thiếp đi ngon lành tôi bỗng thấy lòng mình có gì vui sướng đến lạ, thật nhẹ nhàng và thoải mái biết bao. Và rồi ngày hôm nay đã đến với tôi, với mẹ cũng thật nhẹ nhàng, giản dị. Sau khi chúc mẹ 8/3 như mọi năm là cái ôm hôn mẹ thắm thiết rồi ăn sáng cùng mẹ và sau đó là nhổ tóc sâu.
Ngày hôm nay tuy không có hoạt động nào thật sự nổi bật và lớn lao nhưng với tôi, chỉ cần được ở cạnh mẹ và cùng mẹ trải qua những khoảnh khắc nhẹ nhàng, bình yên và giản dị đời thường như những ngày còn nhỏ để rồi mẹ con được cùng nhau tâm sự, chia sẻ nỗi niềm, được chăm sóc mẹ bằng những điều đơn giản nhưng ý nghĩa thực sự là niềm hạnh phúc lớn lao.

Chúc mẹ 8/3 thật hạnh phúc
Sau những giờ trò chuyện, hai mẹ con kết thúc buổi chiều gặp gỡ bằng cách dắt tay nhau ra quán uống nước mía và ngắm cảnh hoàng hôn. Chưa bao giờ tôi lại thấy nước mía mát lạnh và ngọt ngào đến vậy, chắc có lẻ vì lòng người đang yên bình và rộng mở, vì tình yêu thương của mẹ con đang trào dâng. Hạnh phúc với tôi chỉ đơn giản là vậy đó.
Suốt trên đường về tôi cứ thấy lòng hạnh phúc vì đã làm cho mẹ được vui, ít nhất cũng là những việc lặt vặt giúp mẹ. Rồi tôi lại nghĩ về những mùa 8/3, 20/10 trước. Chợt thấy mình cũng có chút gì đó vô tâm với mẹ, chị và những người phụ nữ đã luôn yêu thương mình dù họ không biết hay không quan tâm đó là ngày gì. Cứ mãi lo bạn bè và những điều thực dụng khác, nhưng giờ đây tôi đã thấy lòng ấm lại khi được quan tâm mẹ. Sẽ không chỉ là ngày 8/3 mà từ đây tôi sẽ luôn quan tâm và tranh thủ mọi thời gian để có thể bên mẹ và lắng nghe mẹ nhiều hơn.

Đây chỉ là những chia sẻ cá nhân của tôi về mùa 8/3 hạnh phúc của bản thân mình.
Chúc bạn cũng sẽ có những phút giây hạnh phúc, ấm áp và thật ý nghĩa bên những người thân yêu trong mùa 8/3 này nhé!

TÔI ĐÃ VƯỢT QUA NỖI SỢ HÃI TRONG GIAO TIẾP NHƯ THẾ NÀO?

1

TRẢI NGHIỆM VỀ GIAO TIẾP VỚI NGƯỜI NƯỚC NGOÀI

Chào bạn!
Bạn biết đó, giao tiếp là một điều bắt buộc trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Giao tiếp giúp chúng ta có thể truyền đạt và trao đổi thông tin cho nhau, giúp ta có nhiều bạn bè, mối quan hệ, làm cho cuộc sống thêm vui, thêm phong phú và ngày càng phát triển bản thân.
Giao tiếp là cả một nghệ thuật với nhiều yếu tố để tạo được sự hiệu quả. Đặc biệt, trong giao tiếp với người nước ngoài thì với phần lớn chúng ta còn gặp nhiều trở ngại như về mặt năng lực ngoại ngữ và tâm lý sợ sai, ngại nói chuyện với họ. Và lúc trước bản thân tôi cũng đã gặp phải vấn đề này.
Bản thân tôi là một người sôi nổi và đặc biệt là rất thích được giao lưu, trò chuyện và kết bạn với mọi người. Vì tôi tìm thấy trong những cuộc nói chuyện những sự chia sẻ, thấu hiểu, niềm vui, sự giải tỏa và cả hài hước, những kiến thức và trải nghiệm mới cho bản thân mình.
Tuy nhiên, tôi vẫn luôn giới hạn mình trong ngôn ngữ Việt, để rồi khi nhìn thấy người nước ngoài tôi chỉ biết ngoái nhìn theo hay đứng ở góc nào đó và nghe họ nói chuyện với ai đó để tự mình kiểm tra thử họ nói mình hiểu được bao nhiêu, họ nói có khó nghe không, họ đang nói gì…
Thỉnh thoảng tôi lại tìm đến những nơi có nhiều người nước ngoài để “nghe lén”, nghe ké và tự hiểu về những gì mà họ nói. Qua nhiều lần như vậy, tôi cũng đã dạn mặt hơn một chút nhưng khả năng ngoại ngữ, vốn từ , nghe hiểu – nói chung là “yếu toàn tập” đã làm cho tôi không dám bước lại họ gần hơn..
Nhưng rồi một ngày nọ, tôi đã làm được điều tôi chưa bao giờ dám – tôi đã tiến về phía hai cô ca sĩ của nhóm nhạc Cuba và bắt đầu làm quen, tập nói chuyện với họ. Đó là ngày kỉ niệm 10 năm Thành lập Khoa Quan hệ Quốc tế, Khoa đã mời một nhóm nhạc Cuba về biểu diễn và giao lưu. Giữa những sinh viên khoa chuyên ngữ nói Tiếng Anh điêu luyện, tôi càng thấy mình nhỏ bé, xấu hổ và buồn hơn.
Nhưng rồi tôi đã lấy hết dũng cảm, bỏ qua những nỗi sợ vô bổ và tiến đến làm quen với hai cô gái ấy – những cô gái Cu Ba xinh đẹp, dễ mến và hát hay. Cảm giác vừa hân hoan, vừa có chút lo sợ – tôi đã dồn hết sự tập trung và huy động mọi giác quan cơ thể thể lắng nghe và hiểu những gì họ nói. Và rồi lẽ dĩ nhiên, là người bắt chuyện thì tôi cũng đã cố gắng để làm chủ và  tạo chủ đề cho câu chuyện.
Sau phần giới thiệu bản thân và làm quen, tạo được chút thiện cảm, tôi đã cố gắng giới thiệu sơ về mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước anh em chúng ta – tình hữu nghị Việt Nam – Cuba.
Các bạn ấy tỏ ra rất thích thú và cũng bày tỏ tình yêu đối với Việt Nam, họ còn kể tôi nghe về những dự định sắp tới của mình. Và rồi chúng tôi đã chụp ảnh chung.
Ôi, một cảm giác thật tuyệt!
Sau cuộc trò chuyện ấy tôi thấy mình thật giỏi – không phải vì mấy điều cơ bản mà tôi đã nói mà là tôi thấy mình thật giỏi khi đã dám vượt qua rào cản tâm lý lâu nay, e dè, sợ hãi. Một cảm giác vui sướng như dòng điện cháy khắp người, lân lân. Một niềm tin, sự kỳ vọng mới vào bản thân và tự nhủ sẽ cố gắng làm được nhiều hơn thế.
Từ đó, tôi thấy rằng mọi việc là do cách mình suy nghĩ mà thôi và giao tiếp với người nước ngoài cũng không thật sự ghê gớm, khó khăn như điều trước kia tôi vẫn nghĩ. Giao tiếp không chỉ là năng lực mà hơn hết nó là việc bạn có dám vượt qua chính mình, có dám mở lòng chia sẻ, trò chuyện bằng sự chân thành và cố gắng lắng nghe hay không mà thôi.
Và cho đến bây giờ, tôi biết mình cần phải chủ động giao tiếp nhiều hơn nữa. Tới nay tôi đã luôn tận dụng cơ hội để giao tiếp với người nước ngoài để thêm dạn dĩ và nói chuyện được tự nhiên hơn, trôi chảy hơn. Nhờ đó tôi đã làm quen và có được nhiều người bạn mới thú vị người Hàn Quốc, Cuba, Anh…
Nếu bạn cũng như tôi trước đây thì hãy dũng cảm để chiến thắng mình bạn nhé! Chúc bạn thành công với  phương pháp riêng của mình. Đừng quên chia sẻ cho nhau những bí quyết giao tiếp hiệu quả bạn nhé.